Từ những vườn nho trập trùng, những hẻm núi sâu hun hút, những cồn cát cao chót vót hay những ngôi làng hùng vĩ cho đến các cung điện, bảo tàng nguy nga, hằng năm cảnh đẹp nước Pháp đã thu hút hơn 89 triệu khách du lịch (thống kê năm 2018).
Vậy lý do nào để Pháp có thể níu chân du khách lâu đến vậy?
Với phong cảnh lãng mạn, các công trình kiến trúc đậm nét cổ điển mà hiện đại, các trung tâm thời trang và ẩm thực đa dạng, Paris đã đem về cho ngành du lịch Pháp 30 triệu khách du lịch mỗi năm. Cùng với đó, Pháp còn sỡ hữu cho mình 39 công trình được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới. Có thể kể đến như bảo tàng Lourve cất giữ 35.000 hiện vật và nhiều tác phẩm nghệ thuật khác, khiến bất kì bảo tàng nào trên thế giới cũng ngưỡng mộ khi mỗi năm Lourve thu về 9.7 triệu khách du lịch. Tìm hiểu thêm về Du lịch Pháp trên wikivoyage
Ngoài ra, nhờ sự hài hòa trong việc phối trộn các nguyên liệu cùng khả năng trang trí tinh tế, ẩm thực Pháp cũng góp phần níu chân thực khách. Có thể kể đến một số món ăn nổi tiếng như pate gan ngỗng, bánh Macaron, bánh Crepe cùng hơn 300 loại phomai hảo hạng,…
Top 10 cảnh đẹp nhất nước Pháp
Sau đây là top 10 cảnh đẹp nhất nước Pháp mà bạn có thể trải nghiệm cùng Toidi nhé!
Thời điểm đẹp nhất để check — in tháp Eiffel là vào lúc hoàng hôn, những tia nắng cuối ngày mang đến một khung cảnh lãng mạn hơn bao giờ hết. Khoảnh khắc chiều tàn nhường chỗ cho màn đêm với những ánh đèn lấp lánh, sẽ thật là tuyệt nếu cùng người mình yêu thương thưởng thức bữa tối và ngắm nhìn thành phố Paris từ trên cao.
2.2 Sông Seine, cảnh đẹp ở Paris, nước Pháp
Để thưởng thức một phần cảnh đẹp nước Pháp thì đi thuyền trên sông Seine là điều bạn không nên bỏ qua. Những thắng cảnh hàng đầu Paris như Place de la Concorde, bảo tàng Louvre, bảo tàng Musée D’Orsay, nhà thờ Đức Bà,… hiện ra trước mắt bạn thông qua một góc nhìn rất khác — góc nhìn từ sông Seine.
2.3 Nhà thờ Đức Bà
Chắc hẳn bạn đã từng nghe qua tác phẩm “Nhà thờ Đức Bà Paris” của Victor Hugo — đại văn hào người Pháp và biết được độ nổi tiếng của nhà thờ này. Đây là địa điểm tham quan không hề mất phí, nhưng nếu muốn viếng thăm đỉnh nhà thờ và ngắm tháp chuông thì bạn phải bỏ ra khoảng chi phí là 10 Euro, tương đương với 267.000 vnđ.
2.4 Cánh đồng hoa oải hương ở Provence, cảnh đẹp thiên nhiên ở nước Pháp
Vùng Provence là nơi có khí hậu trong lành, mát mẻ — thiên đường của những cánh đồng hoa oải hương. Bạn sẽ được hòa mình vào hương hoa sắc tím trải dài đến tận chân trời. Vườn hoa oải hương nở rộ và chào đón du khách vào giữa — cuối tháng 6. Nếu ghé thăm vào tháng 7–8 thì đây là lúc người dân bản địa thu hoạch hoa oải hương và bạn có thể trải nghiệm lễ hội oải hương cùng họ.
Nằm trên hòn đảo nhỏ phía Tây Bắc nước Pháp, Mont Saint — Michel cách đất liền chỉ 600 m và dễ dàng tiếp cận khi thủy triều xuống thấp nhất, nhưng chỉ sau 15 phút thì thủy triều lại lên trở lại. Có lẽ vì thế mà lâu đài không thể bị đánh bại bởi quân xâm lược Anh năm 1433 mặc dù với số lượng dân sinh sống trên đảo ít ỏi. Là nơi có vị trí địa lý độc đáo và mang đầy tính lịch sử, lâu đài Mont Saint — Michel đã được UNESCO công nhận là di sản thế giới năm 1979.
Kể từ thế kỷ 18, Pháp đã được coi là trung tâm của nghệ thuật ẩm thực. Ẩm thực Pháp là sự kết hợp đầy đủ của lịch sử, văn hóa, truyền thống và hơn hết là các kỹ năng nấu nướng tinh vi. Các món ăn như Bouillabaisse, Quiche Lorraine, Bœuf Bourguignon, Escargots de Bourgogne và Coq au Vin đã đưa nền ẩm thực Pháp vững chắc trên bản đồ ẩm thực nhân loại. Năm 2010, ẩm thực Pháp đã được UNESCO đưa vào danh sách của di sản văn hóa phi vật thể của thế giới.
Người Pháp đã nâng tầm ẩm thực trở thành một loại hình nghệ thuật. Bạn sẽ không thể tìm thấy được ở đâu người ta coi trọng ẩm thực như ở Pháp, từ những món ăn đến cách thưởng thức chúng. Điều đó cũng khiến cho nước Pháp là đất nước của những đầu bếp hay nhà hàng nổi tiếng bậc nhất thế giới, nằm trong hệ thống sao Michelin (hệ thống đánh giá các đầu bếp, nhà hàng có chất lượng vượt trội trên toàn thế giới). Các đầu bếp Pháp trở nên nổi tiếng ở nước ngoài vào những năm 60, gây dựng được danh tiếng là người giỏi nhất trong thời đại của họ, có thể kể đến như Paul Bocus — được vinh danh là Đầu bếp của Thế kỷ — đã phát động cuộc thi Bocuse d’Or quốc tế, nhằm đưa nghề đầu bếp lên ánh đèn sân khấu và chia sẻ ẩm thực Pháp với tất cả mọi người.
Lịch sử hình thành của ẩm thực Pháp
Ẩm thực đã trở thành một phần chính của văn hóa Pháp trong thời trung cổ, khi tầng lớp quý tộc ăn những bữa tiệc xa hoa lấy cảm hứng từ ẩm thực Ý. Trong thời đại này, ẩm thực Pháp về cơ bản giống với ẩm thực moorish bao gồm các loại thịt tẩm gia vị, chẳng hạn như thịt lợn, thịt gia cầm, thịt bò và cá. Bữa ăn được bày biện càng phong phú và đẹp mắt càng tốt.
Trong suốt thế kỷ 15 và 16, người Pháp đã bị ảnh hưởng bởi nghệ thuật ẩm thực tiến bộ ở Ý. Khi Catherine (một công chúa Florentine) kết hôn với Vua Henry II, cô mang theo những đầu bếp người Ý của mình đến triều đình Pháp. Và ẩm thực Ý đã mang đến nhiều sự tiến bộ về ẩm thực của Pháp những năm 1500. Vào những năm 1600, người Pháp bắt đầu sử dụng các nguyên liệu bản địa như pho mát và rượu vang để tạo nên một bản sắc mới cho ẩm thực của họ. Giai đoạn giữa thế kỷ 16 và 18 được gọi là chế độ Ancien, sự hạn chế do xã hội thiết lập đã cản trở sự tiến bộ của nghệ thuật ẩm thực, các chuyên gia ẩm thực bị hạn chế di chuyển đến các vùng lãnh thổ và việc cung cấp nguyên liệu cũng bị ảnh hưởng.
Trong suốt thế kỷ 17 và 18, ẩm thực Pháp có bước chuyển mạnh mẽ, với sự hình thành của phong cách ẩm thực Haute, còn gọi là “ẩm thực thượng hạng”. Nguồn gốc của nó được khám phá trong các công thức nấu ăn của một chuyên gia ẩm thực tên là La Varenne. Francois Pierre La Varenne xuất bản cuốn sách dạy nấu ăn đầu tiên của Pháp vào năm 1651 với tựa đề “Le Cuisinier Francois”. Không giống với phong cách nấu ăn của thời trung cổ, sách dạy nấu ăn của Verenne gồm những công thức nấu ăn mới tập trung vào những bữa ăn ít xa hoa hơn, giảm bớt sự phong phú của một bữa ăn và chú trọng vào các thành phần trong món ăn. Đó là một xu hướng phổ biến trong suốt lịch sử của món ăn Pháp.
Xem thêm lịch sử hình thành Văn Hóa Ẩm thực Pháp trên Wikipedia
Sau Cách mạng Pháp năm 1789, nhiều chuyên gia ẩm thực bắt đầu khám phá các cách khác nhau liên quan đến các loại nguyên liệu và món ăn.Các nhà hàng nổi lên và ẩm thực Pháp bắt đầu phát triển mạnh khi các công thức và phong cách mới ra đời.
Vào cuối thế kỷ 19 và giữa thế kỷ 20, phong cách ẩm thực Haute đã được hiện đại hoá nhờ sự cải tiến của Georges Escoffier Auguste. Bằng cách tinh giản các công thức của Carême và cũng bao gồm những nét đặc biệt của riêng ông, Escoffier đã khám phá ra một nền ẩm thực hiện đại của Pháp.
Trên khắp các vùng khác nhau của nước Pháp, ăn uống vừa là một thú vui vừa là một nghi lễ ăn sâu vào nếp sống. UNESCO đã tuyên bố ẩm thực Pháp là Di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại vào năm 2010. Cơ quan văn hóa này của Liên hợp quốc đã công nhận văn hóa ẩm thực Pháp là “một phong tục xã hội nhằm kỷ niệm những khoảnh khắc quan trọng nhất trong cuộc đời của mỗi cá nhân và nhóm người.”
Phong cách ẩm thực Pháp: gồm có 3 phong cách chính
Ẩm thực Trung cổ: Bữa ăn gồm nhiều món từ thịt thú rừng, trái cây và ngũ cốc. Những món ăn này được trình bày công phu để gây ấn tượng với thực khách, và tầm quan trọng của cách trình bày vẫn được duy trì trong cách nấu ăn của người Pháp ngày nay.
Ẩm thực Haute: Georges Auguste Escoffier, được gọi là Vua đầu bếp đã mang ẩm thực Haute đến với thế giới hiện đại. Ông đã cách mạng hóa các nguyên tắc cơ bản của nấu ăn Pháp bao gồm cách trình bày và phục vụ món ăn như thế nào. Với việc xuất bản Le Guide Culinaire vào năm 1903, Auguste Escoffier đã biến ẩm thực Haute trở nên hiện đại hơn.
Ẩm thực Nouvelle (ẩm thực tân cổ điển): Phong cách nấu ăn này được xác định bằng việc sử dụng các nguyên liệu tươi, chất lượng cao; bữa ăn nhẹ hơn và đơn giản hơn, nhưng phần trình bày vẫn rất hấp dẫn.
Vai trò của thịt, gia cầm và cá
ở Pháp, mỗi bữa trưa và bữa tối thích hợp đều xoay quanh một món chính từ thịt, cá hoặc thịt gia cầm. Hầu hết các món ăn truyền thống nổi tiếng của Pháp đều làm từ các nguyên liệu này: thịt bò Burgundy ( boeuf bourguignon ), thịt bê hầm ( blanquette de veau ), chân cừu ( gigot d’agneau ) và bánh mì kiểu Toulouse với thịt lợn và đậu, gà om rượu ( coq au vin) , vịt à l’orange, và ức vịt ( magret de canard )…
Bánh mì, pho mát và rượu
đây là ba món đóng vai trò chủ chốt trong văn hoá ẩm thực và truyền thống của Pháp. Chúng góp phần tạo ra bữa trưa hoàn hảo với mức giá phải chăng và mang theo đến bất cứ nơi đâu bạn muốn. Đối với người Pháp, bánh mì kết hợp với pho mát và một chai rượu vang Pháp là đã có ngay một bữa ăn tuyệt vời.
Nghi thức ăn uống trong ẩm thực Pháp
Nghi thức ăn uống của Pháp coi trọng là phải thư giãn và quây quần bên bàn ăn. Bàn ăn luôn được đặt cẩn thận, ngay cả khi đó chỉ là một bữa trưa đơn giản. Trong bữa ăn, mọi người cất điện thoại và không ai xem đồng hồ. Một quy tắc nghiêm ngặt về thời gian ăn uống trong các gia đình truyền thống ở Pháp, buổi trưa sẽ bắt đầu lúc 1h30 chiều và bữa tối lúc 8h30.
Văn hoá ẩm thực vùng miền ở Pháp
Mỗi vùng ở Pháp có nền ẩm thực đặc trưng của riêng mình, hấp dẫn với nhiều món ăn ngon. Có thể kể đến một số vùng tiêu biểu sau:
Ẩm thực Lyonnaise , Pháp
Lyon, thành phố lớn thứ ba của Pháp nổi tiếng với nền ẩm thực đặc sắc đến mức được gọi là “thủ đô ẩm thực của thế giới”. Lyon đã sản sinh ra một số đầu bếp nổi tiếng và sáng tạo nhất của Pháp, bao gồm Paul Bocuse huyền thoại, người đã phổ biến ẩm thực tân cổ điển. Ẩm thực Lyonnaise truyền thống là món ăn thịnh soạn, thường có thịt lợn, gà, vịt (đặc biệt là gan) và nội tạng từ nhiều loại động vật khác nhau như salade de foies des volailles (salad với gan gà áp chảo), tête de veau (óc bê luộc),…
Trở thành một trong ba biểu tượng chính của Pháp, Cung điện Versailles (Chauteau de Versailles) là địa điểm chính ghi dấu những tinh hoa trong nghệ thuật kiến trúc Pháp thế kỉ XVII và XVIII. Tọa lạc ở phía Tây của thủ đô Paris tại thành phố Versailles. Công trình xây dựng cung điện một phần được lấy cảm hứng từ truyền thuyết và nghệ thuật cổ đại xen vào một số chi tiết nghệ thuật trong phong cách Baroque. Sở hữu diện tích 67.121 mét vuông và chứa hơn 700 phòng cùng 1 công viên có diện tích 815 héc ta, cung điện Versailles là một công trình có quy mô, kiến trúc cực kỳ đồ sộ và lộng lẫy.
Cung điện Versailes hay còn gọi là lâu đài Versailes, đây là nơi ở của các vị vua và hoàng hậu Pháp thời Louis XIII, Louis XIV, Louis XV, Louis XVI. Nơi đây được xem là cung điện mang biểu tượng cho quyền lực tối thượng của các triều đại phong kiến Pháp.
2. Lịch sử hình thành cung điện Versailles:
Lịch sử kể lại, vào thế kỉ thứ X, các tu sĩ đã khởi công công trình xây dựng đầu tiên trên mảnh đất Versailles, đó là nhà thờ — tu viện Saint–Julien. Một lâu đài nhỏ của chúa đất Versaills cũng bắt đầu thay thế cho nhà thờ cũ. Khoảng 3 năm sau đó, Giles de Versailles đã nhượng lại quyền sỡ hữu Trianon cho giám mục vùng vùng Saint–Germain và vua Louis XI cũng đã cho xây dựng một lâu đài nhỏ để nghỉ ngơi tại đây.
Năm 1623, để tiện hơn trong quá trình săn bắn của mình, vua Louis XII đã cho xây dựng tại khu rừng Versailles một khu nhà nhỏ bằng gạch và đá để làm nơi dừng chân nghỉ ngơi. Ngay sau đó, ông đã mua thêm một mảnh đất của Jean de Soisy và xây dựng một lâu đài đầu tiên với cung điện bằng đá cẩm thạch tại Versailles. Ông cũng đã tiến hành việc xây dựng thêm một sàn đấu tại đây với tên gọi Jeu de Paume, dài 14*33 mét và độ dày của tường 1,3 mét. Một thời gian sau, vào 1632, ông đã mua lại toàn bộ vùng đất Versailles và khởi công vào việc mở rộng lâu đài dưới tay nghề của kiến trúc sư Philibert Le Roy. Khoảng hai năm kế tiếp, một khu vườn kiểu Pháp cũng được xây đựng trong khuôn viên của lâu đài.
Sau khi vua Louis XIII qua đời (1643), Louis XIV lên ngôi kế tục cha mình. Ông cảm thấy không thoải mái với bất kì cung điện hoàng gia nào của Pháp, cho dù là những công trình tầm cỡ lúc bấy giờ. Ngay khi đặt chân đến đến thăm Versailles lần đầu tiên, ông đã mãn nhãn và thích thú với lâu đài tại đây. Trong đầu nhà vua Louis XIV lúc này thôi thúc ý định chuyển dần hoàng gia về Versailles và biến nó thành một trong những cung điện tráng lệ, uy nga hàng đầu trong các hoàng gia Âu Châu. Tại thời điểm đó, người được vua giao việc thiết kế công trình này là Louis Le Vau, việc trang trí được Charles Errad và Noel Coypel đảm nhiệm, Andre Le Notre được giao xây dựng khu vườn thú và vườn cảnh. Các hạng mục trong cung điện dần dần được hoàng thiện như các cung điện lớn nhỏ, vườn, sân… Không chỉ dừng lại ở không gian đó, vua Louis vẫn cảm thấy chưa xứng tầm với tham vọng và ngôi vị “Vua Mặt Trời của mình”. Bởi thế, ông đã tiếp tục cho Louis Le Vau mở rộng hơn gấp 3 lần từ năm 1664 đến 1666. Năm 1667 hồ chứa nước của lâu đài — Grand Canal cũng được khởi công xây dựng.
Gần 72 năm huy hoàng trị vì, vào năm 1715 vua Louis XIV qua đời. Các vua Louis XV và XVI vẫn tiếp tục xem Versailles là cung điện chính thức và còn xây dựng thêm các công trình khác như nhà hát hoàng gia và một thư viện lớn. Sau khi cách mạng Pháp bùng nổ, khi chế độ phong kiến dưới triều Louis XVI sụp đổ thì lâu đài Versailles cũng dần bị bỏ rơi và mất đi vị trí của mình. Nhiều báo vật của lâu đài được chuyển đi hoặc bán cho triều đình Anh. Sự trở lại của vương triều Bourbon, dưới thời vua Louis–Philippe I, nơi đây chuyển thành Bảo tàng lịch sử Pháp. Các phòng trong cung điện nhanh chóng biến thành nơi trưng bày những tác phẩm điêu khắc nghệ thuật. Mãi cho đến đầu thế kỉ XX, nơi đây đã được khôi phục toàn bộ phần trung tâm và vị trí ban đầu của nó với dáng vẻ của một thời kỳ hoàng gia Pháp uy nghi.
3. Kiến trúc và nghệ thuật:
Cung điện Versailles được xem là một trong những nơi đẳng cấp nhất Châu Âu. Vào năm 1979, lâu đài Versailles và khu vườn của cung điện đã được UNESCO công nhận là di sản thế giới. Không chỉ nổi tiếng là nơi cư trú và hoạt động của các hoàng gia Pháp, cung điện còn là một công trình đặc sắc với mô hình lí tưởng, mang giá trị văn hóa, tính thẩm mĩ cao và cũng là sự tôn vinh, ngưỡng mộ dành cho các kiến trúc sư, nhà điêu khắc tài ba.
Người Pháp luôn tự hào với sự đa dạng của nền văn hóa mình cũng như tuổi đời của các công trình theo lối kiến trúc quyền uy khiến cả thế giới phải ngạc nhiên thán phục. Trong đó, với sự xuất hiện của công trình xây dựng cung điện Versailles đã ghi dấu những tinh hoa trong nghệ thuật phát những năm thế kỉ XVII, XVIII. Kiến trúc của cung điện tuân theo những khuôn khổ của quy tắc chuẩn mực trong chủ nghĩa cổ điển Pháp có thể kể đến như: tính chất đối xứng của các công trình, các hành lang được thiết kế nhiều cột, các công trình lấy cảm hứng từ truyền thuyết và nghệ thuật cổ điển pha vào chút đường nét tinh tế của nghệ thuật Baroque.
Mang biểu tượng cho ánh hào quang Pháp, bên trong cung điện Versailles có nhiều phòng lớn được thông với nhau qua dãy các hành lang được trang trí lộng lẫy. Tất cả chi tiết từ sàn nhà đến trần nhà được trang trí và điêu khắc bởi những tay thợ thủ công tài hoa do Charles Le Brun đảm nhiệm. Nổi bật nhất là phòng Gương, căn phòng lớn nhất với độ dài 73 mét, một bên có hướng nhìn ra khu vườn, một bên được bao phủ bởi 17 vòm gương lớn, mỗi vòm gương được lắp ráp 21 tấm gương. Ngoài ra còn có phòng lớn của đức vua, của hoàng hậu; phòng ngủ của đức vua với nhiều thảm trải và lát tường mạ vàng kĩ lưỡng, bắt mắt. Tại cung điện còn được thiết kế một nhà nguyện tổ chức những sự kiện cầu nguyện của hoàng gia trước đây và một nhà hát riêng — công trình cuối cùng lớn nhất khi xây dựng lâu đài Versailles.
Ngày nay cung điện bao gồm với 700 phòng, 2513 cửa sổ, 67 cầu thang, 352 ống khói, 13 héc ta mái ngói và 483 gương trong diện tích mở phục vụ cho tham quan là 67.121 mét vuông. Phần công viên có diện tích 815 héc ta gồm khu vực rừng, vườn cảnh, hàng rào đường mòn và hơn 372 bức tượng. Ngoài ra, Versailles còn có 55 hồ, bể chứa nước, 600 vòi phun nước và 35 km các kênh đào.
4. Du lịch tại cung điện Versailles:
Du lịch khám phá biểu tượng của sự thịnh vượng và hùng mạnh tại cung điện Versailles sẽ là một trải nghiệm tuyệt vời mà du khách nào cũng nên một lần ghé thăm. Ngắm trọn không gian và kiến trúc Pháp, bạn sẽ nhận thấy nét tỉ mĩ và công phu của các bậc kiến trúc xưa. Từ cổng ngoài nhẹ nhàng từng bước di chuyển vào bên trong cung điện tựa như ta đang phiêu lãng trong một giấc mơ truyền thuyết vừa sang trọng lại vừa đẳng cấp. Tiếp tục lưu lại những kiến thức bên dưới cùng Toidi.net để không phải bỏ lỡ giấc mộng kiêu sa của tinh hoa nghệ thuật Pháp nhé!
4.1. Thông tin tham quan cung điện:
Địa chỉ: Cách thành phố Paris 20km về phía Tây, nằm tại Place D’Armes, Versailles;
Giờ mở cửa: Cung điện mở cửa phục vụ du khách quanh năm, tuy nhiên có sự thay đổi về khung giờ vào các thời điểm mùa cao điểm (cuối xuân đầu thu) và mùa thấp điểm (kéo qua mùa thu tháng 11 đến cuối đông). Cụ thể thời gian như sau:
Từ 01/4–31/10: Vào thứ ba đến chủ nhật cung điện mở tại khung giờ 9:00–18:30. Những khu vườn mở cửa hàng ngày vào lúc 7:00–20:30. Công trình di sản Trianon mở cửa từ thứ ba đến chủ nhật cung điện mở cửa vào 12:00–18:30;
Từ 01/11–31/3: Vào thứ ba đến chủ nhật cung điện mở cửa tại khung giờ 9:00–17:30. Những khu vườn mở cửa hàng ngày vào lúc 8:00–18:30. Công trình di sản Trianon mở cửa từ thứ ba đến chủ nhật cung điện mở cửa vào 12:00–17:30;
Chương trình biểu diễn đài phun nước: Diễn ra từ 22/5–31/10 vào thứ bảy và chủ nhật hàng tuần. Ngoài ra còn có thêm chương trình đặc biệt;
Chương trình biểu diễn các đài phun nước về đêm: Diễn ra vào thứ bảy hàng tuần từ 12/6–18/9. Màn biểu diễn dưới nước từ 20:30 đến 22:40 và bắn pháo hoa từ 22:50 đến 23:05. Ngoài ra còn có thêm chương trình đặc biệt.
Vé vào cung điện: Khoảng 20 euro. Những ngày có chương trình biểu diễn đài phun nước giá vé có thể đến 27 euro. Ngoài ra nếu tham gia thêm một số hoạt động khác như chèo thuyền, bạn phải chi trả thêm cho dịch vụ này với mức giá 13 euro/nửa tiếng và 17 euro/tiếng. Đồng thời, những công dân dưới 18 tuổi không thuộc EU hoặc từ 6 đến 25 tuổi cư trú tại EU sẽ được giảm giá cho chi phí vào cổng khi xuất trình những chứng từ hợp lệ.